Tần Mục nở nụ cười, Quý Chí Cương đã bắt đầu tích lũy nhân mạch trong thành phố, nội dung hội nghị buổi chiều chỉ sợ đã biết gần hết, liền thấp giọng nói:
- Chí Cương, còn nhớ chuyện cải cách quốc xí bên Tây Túc không
Chuyện này là chuyện mà Quý Chí Cương đắc ý khi mới làm giàu, làm sao không nhớ rõ, nghi ngờ hỏi:
- Tần ca, ý của anh là
Tần Mục không nhiều lời, chỉ dặn Quý Chí Cương lưu ý những quốc xí đang thiếu vốn lưu động trong thành phố Đằng Long, sau đó cúp điện thoại
Quý Chí Cương nghe được đầu đầy mờ mịt, nhưng Tần Mục chưa bao giờ nói không có căn cứ, liền đem chuyện này đặt vào trong lòng
Tần Mục cúp điện thoại, cân nhắc trong chốc lát, chợt nghe Cừu Tiểu Thiền kêu lên:
- Ăn cơm đi
Thanh âm làm trong lòng Tần Mục mềm nhũn, thâm tình như người vợ kêu gọi chồng mình Hắn lắc lắc đầu, cười khổ, liền thay dép lê đi về hướng phòng ăn
Cừu Tiểu Thiền đã thay quần áo, hai cánh tay ngọc bại lộ ra ngoài, dịu dàng bới cơm cho Tần Mục Tần Mục lặng đi một thoáng, nói:
- Trời lạnh thế này em không sợ bị cảm lạnh sao
Cừu Tiểu Thiền xì một tiếng nở nụ cười, chỉ vào hệ thống sưởi trong phòng nói:
- Nhé, Tần chủ tịch, bây giờ còn chưa tới thời gian cần sưởi ấm đâu, sao lại cảm lạnh đây
Tần Mục hiện tại cảm giác miệng đắng lưỡi khô, sắc mặt trầm xuống nói:
- Em không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971477/chuong-466.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.