Trong lòng Tần Mục cười khổ, hắn có được lý luận cùng nhận tri kia, nhưng nếu hiện tại hắn nói thật ra, chỉ sợ sẽ lưu lại ấn tượng hoang đường trong lòng Niếp Vinh Bình, đây không phải kết quả mà Tần Mục muốn nhìn thấy. Hắn khom người khiêm tốn nói:
- Chuyện này còn phải nhờ lãnh đạo chỉ điểm nhiều hơn, phê bình nhiều hơn.
Niếp Vinh Bình nở nụ cười, chỉ chỉ Tần Mục nói:
- Người thanh niên, thật giảo hoạt!
Hắn cũng biết băn khoăn của Tần Mục, tuyệt đối sẽ không nói ra cách nhìn của mình trong phương diện này. Khi nói chuyện với Hạ Chân, chuyện không liên quan đến bản thân nên Tần Mục có thể tùy ý mà nói, nhưng đề cập tới phương diện hành chính, nếu Tần Mục tùy tiện nói ra quả thật làm cho hắn có chút xem nhẹ.
Hai người nói chuyện thêm chốc lát, Tần Mục đứng dậy cáo từ rời đi.
Lần này hắn đến chủ yếu là nộp lên số tiền hối lộ, lưu lại ấn tượng cho Niếp Vinh Bình. Hiện tại xem ra chẳng những Niếp Vinh Bình có ấn tượng không tệ với hắn, còn lấy được hảo cảm của phó bộ trưởng Bộ tin tức thủ đô Hạ Chân, đây là nỗi vui mừng ngoài ý muốn.
Rời khỏi nhà Niếp Vinh Bình, Tần Mục nhanh chóng gọi điện thoại, để Cận Tiểu Xuyên cùng Cừu Tiểu Bằng ở lại cửa hàng internet chờ mình có chút việc cần nói.
Đã hơn chín giờ tối, Cận Tiểu Xuyên cùng Cừu Tiểu Bằng nhận được điện thoại của Tần Mục, biết được khẳng định là chuyện trọng yếu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971445/chuong-482.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.