Nếu ban đầu mình không nghĩ đến chuyện đấu đá, Tần Mục tuyệt đối sẽ không hợp tung liên hoành, đồng dạng nếu Hồ Nguyên Minh thành thật an phận thủ thường, Tần Mục cũng sẽ không động đến hắn. Dùng việc này suy luận, Phòng Trung Hoa cùng Diệp Thạch Lỗi nếu không làm ra hành động nhắm vào Tần Mục thì thôi, nếu làm đi ra, Tần Mục có áp dụng phương thức nào ứng đối cũng không bị sai lầm. Bởi vì Diệp Thạch Lỗi là cán bộ trong tỉnh, mà Phòng Trung Hoa là ủy viên thành ủy, quan chức cấp huyện như Tần Mục ở trong cục diện bị động thì phải đấu tranh, cho dù thủ đoạn cấp tiến một ít nhưng đi vào trong mắt các đại lão đều có thể khoan dung, dù sao là do Diệp hệ ra tay trước.
Tâm cơ thật sâu, kế hoạch chu đáo chặt chẽ, lực nhẫn nại thật lớn. Diệp Thạch Bình phát hiện mình không thể không tán thưởng Tần Mục, hắn lại có thể đem kế hoạch tính toán được cẩn thận như thế, nhóm người mình giống như đặc biệt phối hợp kế hoạch của hắn mà hành động.
Rốt cục nghĩ thông suốt điểm này, trên mặt Diệp Thạch Bình lộ ra nụ cười thản nhiên. Bởi vì hắn phát hiện mãi đến bây giờ hắn vẫn chưa rõ ràng mất thế, điều này có thể là quan hệ đến việc mình từng có ý tứ mời chào Tần Mục. Vô luận Tần Mục làm sao tính toán, hắn chỉ cần bứt ra bên ngoài, cũng sẽ không thua rất thảm, nhiều lắm là buông tha cục diện của Thanh Thao, để cho Tần Mục đến hưởng trái cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971427/chuong-492.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.