Phòng Trung Hoa đã đem sự tình bày lên mặt bàn, hiện tại chẳng khác gì đâm lao phải theo lao. Nếu hắn bảo hộ Hồ Nguyên Minh, trong pháp lý thật không thể nào nói nổi, nhưng nếu xử lý Hồ Nguyên Minh, trên tỉnh tạo nên tử địch, lúc này hắn mới hiểu được bằng vào thân phận của mình nhúng tay vào chuyện này đúng là chuyện bé xé ra to, đem mình ép lên tường, không khỏi đưa mắt ra dấu cho Diệp Thạch Lỗi.
Diệp Thạch Lỗi cũng không phải thượng cấp trực thuộc của những người ở đây, lúc này nên đi ra dàn xếp, chuyện này là có thể bỏ qua. Nhưng nếu như vậy muốn mượn Hồ Nguyên Minh phiền nhiễu Lý Trung Nguyên xem như hoàn toàn mắc cạn, điều này làm trong lòng hắn thật sự không thoải mái, sự tình không phát triển được như trong lòng hắn đã nghĩ.
- Ha ha, nếu Lý bí thư đã không truy cứu, Lưu cục trưởng, ý tứ của anh đây?
Diệp Thạch Lỗi cố nén ghê tởm nhìn Lưu Đại Hữu mỉm cười nói.
- Tôi không ý kiến, nghe lãnh đạo an bài.
Lưu Đại Hữu ngay thẳng nói, giống như không một chút tâm cơ, hắn lại nhắc thêm một lần cách nhìn của chính mình:
- Lý bí thư, bên cục công an huyện Lan Trữ ông nên nắm chặt một chút ah. Hồ khu trưởng là cán bộ khu khai phát, vậy thì không có gì, nhưng nếu gặp phải địch nhân bên ngoài, chúng ta tổn thất sẽ lớn.
Hồ Nguyên Minh cảm giác trên mặt mình bị hung hăng đánh một cái tát, trực tiếp đánh đồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971421/chuong-495.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.