Lời của Ông Văn Hoa đánh thức Tần Mục, yêu cầu của đội du kích quả thật lộ ra vẻ khó tin. Trong lòng hắn tính toán một chút, không khỏi thầm nói:
- Có mưu kế phía sau?
Ông Văn Hoa hài lòng cười khẽ, thấp giọng nói:
- Càng kêu la được hung ác, kỳ thật nội tâm càng không nắm chắc, con nói có đúng hay không?
Tần Mục vô ý thức gật đầu, ánh mắt chuyển qua trên bản đồ, lại nhìn hai địa phương kia vài lần, mới hỏi:
- Thế nhưng mưu kế bên dưới lại là cái gì đây?
Ông Văn Hoa nghĩ mãi không rõ vấn đề của Tần Mục, chỉ nhỏ giọng nói:
- Tiểu Mục, nhất định phải cẩn thận. Hiện tại con là quan chức Trung Hoa, đi tới nơi đó là nhân viên ngoại giao, ngàn vạn lần phải nhẫn nhịn, đừng xung đột chính diện với bọn hắn, sẽ thật bị động.
Tần Mục cười khổ, chẳng những hắn cần động, thậm chí còn phải chỉ huy một nhóm người xuất động, đây quả thật làm cho hắn cảm giác được chiến tranh trong ti vi đột nhiên chạy tới trên người mình, so với nằm mơ còn khoa trương.
Nói thêm với Ông Văn Hoa vài câu, Tần Mục gác điện thoại sau đó đặt ngón tay lên địa phương khá xa thành trấn, nhắm mắt lại lắng đọng một chút cảm xúc, nói như đinh chém sắt:
- Chính là chỗ này!
Âu Dương Bình vốn định hỏi Tần Mục làm sao có phán đoán như thế, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của hắn nhất thời thu hồi ý định, gật đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971386/chuong-511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.