Tần Mục gật gật đầu, tán dương:
- Từng có câu nói, tăng thu giảm chi, tự lực cánh sinh. Loại ý nghĩ này của ông phi thường phù hợp với biện pháp tiết kiệm lâu dài.
Lưu Chính Nguyên nghe được Tần Mục tán dương, mỉm cười, trong lòng thật hưng phấn. Hắn tiếp tục nói:
- Tôi cảm thấy chỉ như vậy còn chưa đủ. Nhân số trong xí nghiệp quá nhiều, cho dù có tiết kiệm bao nhiêu chỉ là có hạn, không ai mua sản phẩm cho dù tiết kiệm ra sao cuối cùng cũng chỉ lỗ vốn. Tần bí thư, không phải tôi tự khoa trương, trong Tư Lạc Ngõa có một bộ môn nhân viên chuyên khai phá thị trường, bọn họ phụ trách chạy nghiệp vụ bên ngoài, phụ trách đem Tư Lạc Ngõa khuếch tán.
Tần Mục vỗ nhẹ lên bàn, thần sắc tán thưởng càng tăng lên, nói lời tự đáy lòng:
- Tăng thu giảm chi, Lưu bí thư đã đạt tới ba điều bên trong, nếu như Tư Lạc Ngõa còn không lấy được lợi nhuận, vậy thật sự là không nói nổi.
Trong lòng Lưu Chính Nguyên lộp bộp, lời này của Tần Mục có chút ý tứ đi. Hiện tại Tư Lạc Ngõa nửa chết nửa sống, nhiều lắm là thu chi cân bằng, nhưng có chút người tay chân không sạch sẽ, cũng có vấn đề chiếm lấy du thủy bên trong, dù sao cũng là xí nghiệp quốc gia, làm nhiều cũng chẳng sống tốt hơn ai, mà làm ít cũng chỉ bao nhiêu đó tiền lương, đây là chuyện mà người quản lý quốc xí phi thường khó chịu. Hắn há miệng thở dốc muốn giải thích, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971367/chuong-522.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.