Chén trà này hơi nặng nha?
Không bao lâu âm thanh bước đều vang lên, đây là phô trương khi Duẫn Chiếu Cơ rời đi. Vân Băng lại nhìn qua chén trà thơm, chậm rãi đặt ở bên môi, u nhưng nghĩ tói: Tần Mục, hiện tại anh đang làm cái gì? Có nhàn hạ hay không, có nhớ tôi không? Tôi hiện giờ rất nhớ anh đấy.
Nàng không biết là Tần Mục giờ hiện giờ phải bảo trì phong độ ổn trọng, đang híp mắt nhìn qua hai đại nhân ảnh đi ra khỏi khu phát triển.
Vẻ mặt Quản Bình Triều đang tươi cười ôn hòa đi ra khỏi khu phát triển, hôm nay Tần Mục mới bảo Quý Chí Cương đi xe từ thành phố Đằng Long xuống rước nên không khiến người ta chú ý, cho nên Quản Bình Triều cùng Cừu Tiểu Thiền cũng không chú ý tới chiếc xe màu bạc này, đang từ trong khu khai phát đi ra, đối mặt lẫn nhau.
Nói đối mặt dường như hơi quá phận, lực chú ý của Quản Bình Triều toàn bộ đặt ở trên người Cừu Tiểu Thiền, mà Cừu Tiểu Thiền dường như có chút không yên lòng, thân thể đứng quay lưng về phía Quản Bình Triều
Con mắt Tần Mục híp lại, thoáng hiện ra khí tức nguy hiểm nhìn Quản Bình Triều nói chuyện với Cừu Tiểu Thiền cái gì đó, Cừu Tiểu Thiền mỉm cười nhẹ nhàng, nội tâm Tần Mục chỉ cần biết chỉ cần là nữ nhân của hắn thì không có suy nghĩ khác, cho dù nữ nhân này muốn rời khỏi Tần Mục cũng phải hỏi hắn, mà không phải dưới tình huống hắn không biết mắt đi mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971240/chuong-592.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.