Mấy ngày nay nàng làm việckhông yên lòng, có đôi khi nhìn tư liệu mà xuất thần, nhớ lại những lúc ở cạnh Tần Mục. Hôm nay Quản Bình Triều mượn cớ nói chuyện làm ăn, ẩn ẩnhỏi thăm Cừu Tiểu Thiền có đối tượng hay chưa, có thể đi ăn và xem cahát với mình hay không, làm cho nội tâm của Cừu Tiểu Thiền không được tự nhiên. Tuy cử chỉ vẫn thân mật với Quản Bình Triều, nhưng mà trong lòng vướng mắc. Người này tới quá đột ngột, nàng lại biết rõ Đằng Long đangđàm phán với Tam Tinh, nàng cũng biết Tần Mục định làm gì, cũng giúp Tần Mục chú ý người này.
Nghe được trong loa có tiếng thở gấp của Cừu Tiểu Thiền, Tần Mục cười, nói:
- Như thế nào, có phải là có chuyện gì không hài lòng hay không? Nói cho anh biết, là anh chọc em, anh sẽ không cho người đó sống khá giả đâu.
Tuy giọng nói mang theo vẻ trêu chọc, nhưng lại để lộ ra Tần Mục quan tâm, Cừu Tiểu Thiền cười lên, gắt giọng:
- Anh có năng lực này hay không đã? Thành phố Đằng Long này anh có thểmột tay che trời đúng không? Không phải ngày đó anh mắng em sao?
Mỗi nữ nhân đều biết làm nũng, Tần Mục chỉ cười khổ mà thôi. Đối vớiloại vấn đề này với Tần Mục trải qua tang thương còn không bằng mộtchàng trai trẻ tuổi mới lớn.
Cừu Tiểu Thiền nghe Tần Mục cười khổ thì cảm thấy câu hỏi của mình hơinặng cũng không phải loại hình Tần Mục ưa thích, vội vàng chuyển đổi câu hỏi:
- Tần Mục, em hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971236/chuong-594.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.