Hắn nhớ rõ rất rõ ràng người phụ trách đã thề và cam đoan với Lưu Đại Hữu là Quản Bình Uyên đang ở đây, Quản Bình Uyên chẳng những tới nơi này thậm chí còn cảm thấy rất thỏa mãn với các cô gái mang dáng vẻ nông thôn, một hơi gọi bốn người.
Trên đường đi tới Thanh Thao, Lưu Đại Hữu thậm chí còn nhận được điện thoại của người đó báo Quản Bình Triều tuyệt đối không có rời khỏi, hắn vẫn nhìn chằm chằm vào.
Nhưng mà trên danh sách không có tên của Quản Bình Uyên, Lưu Đại Hữu nhíu mày nói:
- Giản cục trưởng, tất cả mọi người ở chỗ này cả sao?
Giản Nông từ ngọn đèn nhìn qua sắc mặt của Lưu Đại Hữu có chút mất hứng, trong nội tâm chấn động, xem ra Lưu Đại Hữu chỉ huy trận hành động này là nhắm vào người nào đó, cũng không phải đơn thuần truy quét tệ nạn. Hắn nhìn qua danh sách và cẩn thận nói:
- Trong đó còn có mấy người không hỏi được.
Nói xong thò tay chỉ qua mấy người đang cúi đầu.
Lưu Đại Hữu lần lượt nhìn qua một chút, chậm rãi lắc đầu. Quản Bình Uyên đã thành tinh rồi, dưới tình huống có giám thị còn không thấy bóng dáng đâu, đánh chết Lưu Đại Hữu còn không tin hắn nhận được tin báo trước, trừ phi còn có chỗ nào đó chưa lục soát.
Thời điểm này tên khoa trưởng nhận nhiệm vụ giám thị lúc này thừa dịp lẻn vào đám người, chậm rãi đi tới sau lưng Lưu Đại Hữu, nhỏ giọng nói ra:
- Lưu cục trưởng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971232/chuong-597.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.