Suốt ba ngày mỗi người đều có tâm tư và bận rộn với kế hoạch của mình. Không chỉ đám người Tần Mục và tập đoàn Tam Tinh, mà ngay cả Hàn Băng Quản Bình Triều cũng cảm thấy quan trường Đằng Long đang tìm kiếm địa vị của mình, người duy nhất bị bọn họ quên đi chính là Quản Bình Uyên lòng như lưa đốt.
Bị giam suốt ba ngày, ba ngày chỉ ăn sáu gói mì tôm, chuyện này với đại công tử chỉ quen cẩm y ngọc thực làm sao dễ chịu, nhìn công an ở cục công an huyện Thanh Thao quát tháo lên, nói là bọn họ không được giam người vô tội quá bốn mươi tám giờ. Thế nhưng mà phòng ngự viên đưa cơm cho hắn nói:
- Mày tỉnh lại đi, mày khó ra được trong thời gian ngắn đâu. Có người tố cáo mày vận chuyển người qua biên giới và làm hộ khẩu đen, mày tới lúc đó mà đi nói rõ với cuc trưởng kìa.
Phòng ngự viên này mang mì tôm tới sau đó vỗ vào mặt bàn một cái, nhân từ nói ra:
- Biết phúc đi mày, không có bị bỏ đói là nhân đạo với mày lắm rồi. Đúng rồi, mày cũng nên cảm tạ bạn của mày gọi điện thoại tới đi, cục trưởng có dặn qua rồi, mỗi ngày cho mày ăn như vậy thì không phải biện pháp.
Nói xong hắn móc di động của mình ra, nói vào trong:
- Nhanh chóng đánh đi!
Quản Bình Uyên căn bản không có đi quan tâm vì sao một phòng ngự viên có được điện thoại di động đắt đỏ, hắn hiện tại chỉ nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971224/chuong-601.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.