Nghe Giản Nông đang đưa đẩy, Hàn Băng nhướng mày nói ra:
- Giản cục trưởng, Quản Bình Uyên quan hệ tới một vụ án kinh tế lớn ở kinh thành, hy vọng công an Thanh Thao trợ giúp tương ứng với chúng tôi.
Giản Nông thở dài một hơi, lại rút mấy điếu thuốc ra, thẳng đến khi sắc mặt Hàn Băng đông cứng lại thì hắn mới dùng giọng điệu xấu hổ nói:
- Quản Bình Uyên này, khẳng năng liên quan tới vụ án hình sự, rất nhiều manh mối đều do hắn chỉ thị, Không phải tôi không hổ trợ, thật sự là lực bất tòng tâm ah.
Tiếu chút nữa Hàn Băng nhảy lên chửi mẹ nó, quan chức ở huyện Thanh Thao này không biết xấu hổ như vậy sao? Quản Bình Uyên đến Đằng Long mới vài ngày thì làm gì liên quan tới vụ án kinh tế nào, nói dối cũng không dính chút gì đó chứ? Hết lần này tới lần khác Hàn Băng không có văn bản tài liệu và thư giới thiệu qua, muốn người mà danh bất chính, ngôn bất thuận. Huống hồ Quản Bình Uyên có nét bút hỏng nhất chính là Triệu tiểu thư, chuyện này có chứng cớ ở hiện trường, nếu rơi vào tay lão gia tử, Quản Bình Uyên còn không bị lão gia tử đánh phế đi sao?
Đúng vào lúc này Giản Nông nhận được điện thoại của Lưu Đại Hữu. Hắn đáp ứng trong điện thoại vài tiếng, nhìn qua Hàn Băng bất đắc dĩ cười nói:
- Hàn khu trưởng, bạn của anh phạm tội quá lớn, cục công an thành phố đã nhúng tay vào rồi.
Hàn Băng mang một bụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971214/chuong-606.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.