Hai người nâng cốc, Tần Mục vỗ vỗ vai Quý Chí Cương, nói ra:
- Chí Cương a, mấy ngày nay nghỉ ngơi thật tốt, thư giãn một tí. Qua mấy ngày anh sẽ bận rộn tiếp, đoán chừng còn phải đi giúp tôi đi đánh dò đường.
Đề tài này đã đi vào quỹ đạo. Quý Chí Cương gật gật đầu nói ra:
- Tần ca, anh cứ yên tâm đi.
Sau đó Tần Mục lại động viên vài người khác, đồng thời bảo mọi người hỗ trợ chiếu cố Cừu Tiểu Thiền. Hiện tại Cừu Tiểu Thiền thân phận trên cơ bản được chứng thực, mọi người cũng ngầm hiểu lẫn nhau. Nhưng mà có thể như Tần Mục lên tiếng trước mặt mọi người cũng có chút hiếm thấy, vạn nhất trong nhóm người này có người mang ý khác, chuyện của Cừu Tiểu Thiền bị chọc ra thì ảnh hưởng tớ Tần Mục rồi.
Tất cả mọi người là người thông minh, Tần Mục đã nói chuyện Cừu Tiểu Thiền ra thì đại biểu Tần Mục tín nhiệm mọi người, tuy trong đó không thiếu cử động thu mua nhân tâm, nhưng mọi người vẫn cảm động.
Tiệc rượu này kỳ thật là cáo biệt, Tần Mục phải đi, mọi người vẫn phải thủ lại ở đây giữ cơ nghiệp. Vì vậy u sầu cũng khiến mọi người uống nhiều, làm ầm ĩ đến tối hơn mười giờ mới trở về.
Tần Mục kéo lấy Quý Chí Cương cùng Cận Tiểu Xuyên, không để cho hai người bọn họ đi theo hai người rời đi, mà là đi tới gian phòng khác.
Phục vụ viên mang trà thơm giải rượu co ba người, Tần Mục lúc này mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971194/chuong-617.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.