Nếu như Tần Mục có phần bảo đảm này, phó chủ tịch thay Tần Mục gọi điện báo với bí thư tỉnh ủy, báo cáo bí thư là cán bộ bên ngoài trở về thăm nhà, câu nói đầu tiên đã kéo gần quan hệ của tỉnh ủy với tỉnh Tây Túc. Đối với phó chủ tịch này yêu cầu nên nghỉ ngơi trong tỉnh ủy vài ngày, Tần Mục từ chối uyển chuyển, nói rõ tim của mình giống như mũi tên muốn đi về thăm hương thân phụ lão, nhìn xem quá trình kiến thiết thành phố Thanh Thủy, cũng nói lời ám chỉ:
- Từ biệt mấy năm, Tây Túc phát triển vượt qua dự kiến của tôi, đây chính là kết quả do tỉnh ủy và địa phương cùng cố gắng, thật sự không ngờ phát triển nhanh thế, biến hóa to lớn như vậy.
Những lời này lập tức khiến tâm của phó chủ tịch đè xuống. Tuy Tần Mục trở về và chức vụ cao nhất chỉ là cấp bộ, nhưng mà trong tay đang cầm thượng phương bảo kiếm, hoàn toàn có thể từ chỗ mà tỉnh ủy không đoán ra viết báo cáo đưa trở về trung ương. Tần Mục nói câu này khiến phó chủ tịch thở ra một hơi, lúc này đám người Tần Mục ngồi xe đi tới thành phố Thanh Thủy.
Đến thành phố Thanh Thủy, cho dù có chút sơ suất thì Tần Mục cũng sẽ không biết bắt chết. Dù sao phó chủ tịch hắn đang nắm quyền giám sát thành phố Thanh Thủy, năm đó cũng là đại tướng trong tay Tần Mục, cho dù như thế nào cũng có tình hương khói.
Thành phố Thanh Thủy lần này phái tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971186/chuong-620.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.