Tần Mục lần này quả nhiên áo gấm về nhà, hắn được mọi người nhớ thương. Từ cửa thôn tói nhà Hồ Lão Tứ, Tần Mục vào thời tiếc tháng mười giá lạnh lại cảm thấy mồ hôi nóng chảy hầm hầm. Quách Tự Tại đi theo phía sau hắn trong lòng như minh bạch cái gì đó, âm thầm gật đầu.
Hoan hô nhiệt tình này diễn ra tới tận mười giờ tối, Tần Mục bị các thôn dân nhiệt tình rót rượu mạnh. Dù tửu lượng của Tần Mục khá lớn hưng con mắt vẫn say lờ mờ mông lung. Thẳng đến khi Hồ Lão Tứ xuất ra khí thế lão bí thư chi bộ quát thì các thôn dân mới giải tán, trả lại cho Tần Mục bầu không khí thanh tĩnh.
Thời điểm này Tần Mục mới nhìn thấy trong phòng có Hồ Lão Tứ và Hứa Lục, cũng nói mục đích tới đây lần này.
Lão bí thư chi bộ Hồ lão tứ nghe xong kế hoạch của Tần Mục, châm điếu thuốc rít hai hơi, trong ánh mắt mờ đục tràn ngập vẻ cơ trí:
- Khả năng làm việc của Hứa Lục không tệ, nhưng hắn lại không thể tự mình đi làm, thật sự có trở ngại.
Tần Mục gật đầu nói:
- Lão tứ thúc, chuyện này tôi hiểu được. Nhưng kéo dài xuống phía nam, tiếng gió càng nhỏ càng tốt, không có người của mình tôi có chút bận tâm tin tức sẽ truyền đi ra, làm cho một số người có phòng bị.
Hồ lão tử gật đầu nói:
- Chuyện này càng ít người biết thì càng tốt. Hay là như vậy, thanh niên trong thôn cũng có người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971180/chuong-625.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.