Tần Mục vừa mở đề tài, không khí trong xe liền thoải mái hơn rất nhiều, ngay cả tài xế đã hơn bốn mươi tuổi thỉnh thoảng vẫn xen vào một câu. Khi Cố Ngọc Trữ hỏi tới tình huống vợ chồng Tần Mục, hắn cười khổ nói:
- Vợ tôi sao, thật sự lợi hại thôi, một ngày không đánh chỉ sợ nàng sẽ cảm thấy không thoải mái.
Tài xế cũng không biết những người khách này làm nghề gì, nhưng khí độ thật không giống người bình thường, liền xen lời nói:
- Lão đệ, không phải tôi nói cậu, tuổi còn trẻ nên khai thông nhiều một chút, đừng luôn mãi đánh nhau. Tôi với vợ tôi lúc còn trẻ thường xuyên cãi nhau đánh nhau mãi, hiện tại lại thường kêu bị đau đầu. Ai, hiện tại hối hận cũng không còn kịp rồi, cả ngày phải đi sớm về tối làm việc giúp bà ấy chữa bệnh, đây là ác nghiệt tôi làm hồi còn trẻ đó.
Lời nói của tài xế làm mọi người đều nở nụ cười, nhưng Vương Hải Nam lại cười có chút miễn cưỡng. Tần Mục quan sát được, liền cười nói:
- Vị đại ca kia, theo ý tứ của anh, chỉ sợ vợ tôi ngày sau sẽ đi sớm về tối.
Mọi người nhất thời ngẩn ra, sau đó mới hiểu được. Nguyên lai ý tứ trong lời nói của hắn, người bị đánh chính là hắn thôi. Lời này tuy làm người không quá tin tưởng, nhưng Tần Mục hài hước làm bọn họ bật cười. Vương Hải Nam cũng che miệng lại, không còn biểu tình lạnh lùng như trước, khóe mắt thoáng hiện nếp nhăn, có chút dấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971155/chuong-636.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.