Nhưng vì sao miệng của hắn lại tiện như vậy, người ta chịu đền tiền, đãcầm tiền miệng còn trào phúng, lần này xem như chọc phải mông lão hổ đi? Chẳng những là lão hổ, còn là lão hổ mà khắp Cửu Giang không ai dámchọc tới, lần này xem còn biện pháp thu xếp cục diện nữa hay sao?
Nếu Chu Chí Quân đã đem lời nói thẳng thắn như vậy, Thạch Trường Nhạc đã hiểu được có nói thêm cũng vô dụng. Hắn lấy thuốc lá mời Chu Chí Quân,bị người cự tuyệt, tự mình châm điếu thuốc, rít sâu một hơi, hỏi:
- Chu thiếu tá, ngài nói chuyện này phải giải quyết thế nào đây? Cứ mãi treo như vậy thật ảnh hưởng đoàn kết cùng yên ổn.
Chu Chí Quân cười, hỏi ngược lại:
- Muốn tôi nói sao?
Thạch Trường Nhạc buồn bực gật đầu, Chu Chí Quân đã nói đến mức như vậy, thành ủy Cửu Giang còn xuất ra được thái độ gì mà người ta không hàilòng vẫn có thể phủ định hết thảy, rõ ràng vò đã mẻ lại sứt, hắn cũngkhông tin bên quân khu không hề cảm nhận được áp lực gì đi?
Chu Chí Quân đi qua lại vài lần, dừng lại mỉm cười. Thạch Trường Nhạcnhìn thấy nụ cười của hắn chợt dựng tóc gáy, lúc này Chu Chí Quân trầmngâm nói:
- Tôi xem không bằng như vậy đi, ông quay về nói với người phụ tráchThủy Thượng Hoàng Cung một tiếng, để cho hắn đem chỗ kia sửa chữa lạimột lần, chúng tôi sẽ tiến hành diễn tập thêm lần nữa, chuyện này xemnhư xong.
Tiếp tục tiến hành thêm một lần diễn tập? Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971076/chuong-677.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.