Lời của Tần Mục thật lãnh khốc vô tình, nhất là thái độ đem nhóm người của Đức gia cho rằng quân cờ tùy thời bị ném quên, làm trong lòng Tây Môn Nhạn dị thường khó chịu, sắc mặt ngày càng âm trầm.
- Đừng nghĩ đem con dao của cô tiếp tục uy hiếp tôi.
Tần Mục nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của nàng, đột nhiên cảm thấy có chút muốn cười, cô gái này thật thú vị. Hắn đi tới bên giường, mở cặp công văn lấy một phần văn kiện nói:
- Đây là đơn xin phép tham gia huấn luyện bảo tiêu đặc chủng của quốc gia, có thời gian thì điền vào đi.
Tây Môn Nhạn cắn môi nói:
- Đây xem như thu mua?
Tần Mục khoát tay nói:
- Chỉ là đồng giá trao đổi.
Sắc mặt Tây Môn Nhạn phức tạp vươn tay ra, nàng biết chỉ cần mình tiếp nhận phần văn kiện này, như vậy đại biểu thỏa hiệp với Tần Mục, phải tùy theo hắn an bài.
Vừa lúc đó cửa phòng đột nhiên mở ra, thần sắc Hàn Tuyết Lăng lạnh lùng đi vào, quân giày giẫm mạnh, dáng vẻ như nổi giận đùng đùng.
Hàn Tuyết Lăng là vợ của Tần Mục, trong lòng Tây Môn Nhạn không khỏi hoảng hốt, vội vàng cầm lấy phần văn kiện nói tiếng xin lỗi, sau đó chạy ra ngoài, nhưng động tác có chút xấu hổ làm Hàn Tuyết Lăng lại híp mắt lên.
Trong lòng Tần Mục cao hứng, nếu không phải nàng đến đúng lúc, có lẽ hắn còn phí thêm thời gian thuyết phục Tây Môn Nhạn. Chẳng qua thần sắc trên mặt Hàn Tuyết Lăng có chút không đúng, đợi khi Tây Môn Nhạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971064/chuong-683.html