Đức gia cười ha ha, nói:
- Nhạn tử, tâm tư của cháu đừng nghĩ ông nhìn không ra được. Nhưng ông khuyên cháu nên thu lại đi, Tần Mục có thể đi lên vị trí này, nói rõ hắn là kẻ ăn thịt người không nhả xương, ngay cả ông cũng không phải đối thủ của hắn. Cháu đó, thu lại tâm tư kia đi.
- Ông nuôi! Ông nói gì vậy, sao cháu nghe không hiểu?
Nghĩ đi nghĩ lại, sắc mặt Hàn Tuyết Lăng phát sốt, chạy ra ngoài lái xe ra ngoại ô thành phố, muốn bình ổn lại tâm tình của mình.
Cùng lúc này Tần Mục đang đi cùng Phó Ngọc Bình trở lại cảnh khu. Hai người chỉ lấy lý do gặp riêng nhau mà thôi, cho nên khi đến sườn núi sau lưng đã không còn ai đi theo. Chỉ có Hoàng Đào Ba đi bên dưới cách xa tới mấy chục thước, sau đó đứng bên dưới nghỉ chân ngắm phong cảnh.
- Tần chủ nhiệm, quả nhiên là thủ đoạn lợi hại ah!
Phó Ngọc Bình mỉm cười dừng chân nhìn Tần Mục nói.
Tần Mục chỉ cười, không nói theo lời của bà, thở dài một hơi đưa mắt nhìn dãy núi rừng trùng điệp xa xa.
Động tác này không khỏi làm cho Phó Ngọc Bình chợt cảnh giác, phát hiện mình có điểm nóng vội. Trong ý nghĩ của bà, Tần Mục muốn nhanh chóng tìm được đồng minh trong Cửu Giang, tâm tư khẳng định rất bức thiết. Nhưng biểu hiện của Tần Mục lúc này lại có vẻ không quá gấp gáp, động tác của hắn như giết gà dọa khỉ mà thôi. Ánh mắt bà nhìn xuống dưới, dưới chân có chút căng thẳng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971053/chuong-689.html