Một phương thất ý một phương đắc ý, sau lưng tất cả những chuyện này ẩn ẩn có bóng dáng của Tần Mục, nhưng tới cuối cùng Tần Mục ẩn vào phía sau màn. Luận công được thưởng thì Tần Mục không kiếm được bao nhiêu lợi ích thiết thực, cũng không có nhảy vào nhập chủ Cửu Giang, cũng không thể được điều qua đây. Thế nhưng mà Tần Mục đạt được hữu nghị của Phó Ngọc Bình, đồng thời cũng lợi dụng công ty Australia cắm cây đinh vào thành phố Giang Bắc, bảo lưu không gian bố cục sau đó.
Chuyện này nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng mà trong đó có đủ loại lục đục với nhau, Tần Mục ở Bình Triêu làm tất cả, mà gặp khốn cảnh ở Cửu Giang vào lúc này tan thành mây khói. Thế nhưng mà khó khăn không phải mở cái nắp, mà là sau khi mở cái nắp phải rửa sạch nó như thế nào.
Hàn Tuyết Lăng đã đi quân đội Ký Nam, vào lúc đó Tần Mục có thái độ đường hoàng. Hắn gọi điện thoại cho Dương Ngọc Tân. Tần Dương hai hệ đời thứ ba đánh cờ với nhau, hôm nay quân cờ đã rõ cũng nên gặp mặt một lần. Lần này Tần Mục cũng không phải muốn mượn cơ hội phản phúng Dương Ngọc Tân, quan viên chánh phủ cùng thương nhân, bối cảnh tương tự nhau, gặp mặt có lẽ phi thường thú vị.
- Dương nhị thiếu gia, có thời gian đi ngồi một chút chứ?
Tần Mục cầm một gói CN, nhàn nhạt nói ra.
Trong âm thanh của Dương Ngọc Tân không mang theo chút sắc thái ảo não nào, cười nói:
- Tần đại thiếu gia quả nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971029/chuong-711.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.