Trong lời nói là có ý gì thì Đức Gia có chút ăn không thấu, chỉ nói sơ lược về công ty bảo vệ của mình, hơn nữa nói rõ hiện tại hắn nói con cái trong nhà đang nuôi chim trồng hoa, cụ thể những chuyện này do con gái nuôi Tây Môn Nhạn phụ trách. Tần Mục nghĩ đến Tây Môn Nhận lúc trước thi triển mỹ nhân kế với mình thì buồn cười, cũng bởi vì sự kiện này khiến Tần Mục cùng Từ Hồng Thanh đạt thành ngầm hiểu với nhau.
- Nói như vậy công ty bảo vệ của anh không chính quý.
Tần Mục vừa cười vừa nói:
- Xem như vậy, nếu như khả năng thì cho người phụ trách đi kinh thành huấn luyện, cầm chứng thực trở về sau đó lại bảo vệ cho Cửu Giang và Giang Bắc, có quốc gia chứng thực sẽ dễ nói chuyện một chút.
Đức Gia hiểu, Tần Mục đang trợ giúp hắn chuyển từ tối ra sáng, hơn nữa phải đi lộ tuyến cao tầng. Đức Gia trải qua sóng gió vài chục năm, cũng muốn con cháu có chút tư bản, hiện tại có tiền nhưng mà làm giàu kiểu này không thể lên mặt bàn, Tần Mục chịu hỗ trợ chính là cho hắn đi ra ngoài sáng, nhất thời làm cho Đức Gia kích động lên, hắn dù lão luyện cũng không ngưng xoa tay, nói:
- Như vậy sao được, sao được chứ, vô công bất thụ lộc!
Tần Mục cởi mở cười rộ lên, bưng chén trà cười nói:
- Vô công không qua, thụ lộc cái gì, Cửu Giang bên này có mấy người bạn cần Đức Gia chiếu cố.
Đi gặp Đức Gia chính là nói những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971025/chuong-713.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.