Sắc mặt Dương Ngọc Điền trở nên phức tạp, chén rượu này phải uống, càng phải vui vẻ mà uống. Tần Mục nói những lời này đã hiểu lộ ý tứ cho Dương Ngọc Điền rồi. Điểm thứ nhất lưu manh này có liên hệ với Âu Quan Tiến, song phương có sinh ý qua lại, thứ hai, Âu Quan Tiến là tam ca của Tần Mục, cho dù Dương gia có mâu thuẫn với Tần gia, một quan một thương, hắn cũng không thể dùng quan chức gây phiền toái cho Âu Quan Tiến, người của Dương hệ cũng đừng nghĩ; thứ ba, tam ca Âu Quan Tiến trong tay có thứ tốt, xuất ra cũng có thể nâng Phó Ngọc Bình lên, chờ Tần Mục đi rồi thì ngươi muốn làm ra chút đồ thì Phó Ngọc Bình ngoài sáng sẽ chống lại, vẫn nên đánh tốt quan hệ với tam ca của ta.
Ba điểm này khiến cho Dương Ngọc Điền không thể không thừa nhận vấn đề của Âu Quan Tiến, đệ đệ Dương Ngọc Tân nhìn qua cạn. Tần Mục tên này có mặt dày mà nổi danh. Thông qua tin tức Tần Mục lộ ra thì anh em Dương gia huynh không thể động, hơn nữa Dương Ngọc Điền còn phải phụ trách bảo vệ Âu Quan Tiến, nếu có hạng mục lớn gì cứ đưa cho Âu Quan Tiến làm, đến lúc đó ai cao hứng ai bất hạnh thì Dương hệ cũng không thừa nhận nổi.
Vốn là thăm dò mấu chốt của Dương hệ, không nghĩ tới biến thành ô dù cho tam ca của Tần Mục, Dương Ngọc Điền uống chén rượu này trăm vị ngọt bùi, nói không nói nên lời.
Tần Mục cũng uống cạn chén rượu.
Thạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971021/chuong-717.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.