- Đem hắn ra!
Quản lý đại sảnh lớn tiếng ra lệnh cho bảo vệ, chẳng trách Đậu thiếu gia muốn làm khó hắn, chỉ dựa vào tính cách khó chịu này của hắn, người nào đụng phải hắn cũng không thuận mắt.
Hai bảo vệ lập tức túm lưng quần, đẩy Tần Mục ra ngoài cửa, Hà Tinh vốn định xông tới ngăn cản, liền bị Tần Mục đưa mắt ra hiệu dừng lại.
Mấy người vừa ra khỏi Mộng Ngải Thiên Đường, vừa hay nhìn thấy hai chiếc xe của cục Công Thương dừng lại ở cách đó không xa. Tần Mục nhìn chằm chằm hai người bảo vệ, cả giận nói:
- Các người gây bạo lực với tôi, chuyện này không xong đâu!
Hai người bảo vệ kia chỉ nghe quản lý đại sảnh phân phó, làm gì quan tâm đến uy hiếp của Tần Mục, hai người liền đưa tay ra, dùng sức đẩy Tần Mục.
Lúc này Đậu Đức đang ngồi trên chiếc xe Audi, dáng vẻ như được xem kịch vui, cười ha ha, tựa hồ muốn nằm lên trên xe. Dáng vẻ chật vật của Tần Mục, khiến Đậu Đức càng xem càng thích thú.
Tần Mục, cho dù ngươi rất được ông ngoại yêu thích, nhưng trong đám công tử kinh thành, làm gì có ai để ngươi có thể tùy tiện đắc tội?
Tần Mục lui về phía sau mấy bước, nhìn thấy hai chiếc xe của cục Công thương đã dừng hẳn, liền cười lạnh lùng, kéo Hà Tinh đi về phía xe của mình.
- Làm sao anh không ở lại? Bọn họ không thấy anh, có thể trút giận cho anh sao?
Hà Tinh kỳ quái hỏi.
- Tôi có người bằng hữu là Kiểm sát trưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970997/chuong-729.html