Đậu Đức hận không thể đâm chết hắn, có người như vậy sao? Làm ra một trận chiến lớn như vậy, ngay cả quân nhân cũng xuất động, vậy mà sau đó lại bình thản đi ăn cơm? Nếu hắn đã chắc chắc Đậu Đức là người giật dây sau lưng, tại sao không tỏ vẻ? Đậu Đức phát hiện tư tưởng của hắn đã không theo kịp Tần Mục, bất giác hỏi:
- Anh.... anh không bắt tôi sao?
Tần Mục nheo mắt cười nói:
- Bắt cậu làm cái gì, cậu là thập đệ, chúng ta không che chở cho nhau, còn tìm ai hỗ trợ đây?
Những lời này nói xong, Đậu Đức cho dù có ngốc cũng có thể nghe ra ẩn ý bên trong, đây là tính toán dùng nước ấm chưng ếch xanh, phía sau còn có việc.
Nếu Đậu Đức thật sự có thể hiểu được ý tứ của Tần Mục, vậy thì được rồi. Nhưng đầu óc hắn cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện ăn chơi, tiêu xài, chuyện động não căn bản không nghĩ tới. Cho nên đợi Tần Mục đi vào nhà hàng, hắn liền gọi điện cho Hạ Uyển Nhi, bắt đầu oán trách.
- Anh còn tìm tôi?
Hạ Uyển Nhi vừa nhận điện thoại đã nổi giận:
- Tôi cũng nói với anh rồi, đừng động thủ đừng động thủ, có gì từ từ nói chuyện, nhưng anh vẫn không nghe lời, lần này thì hay rồi, đụng phải tổ ong vò vẽ rồi, Tần ca tìm ba tôi tố cáo. Ba tôi nói, không cho phép tôi làm công ty gì nữa, nói mấy ngày nữa sẽ điều tôi đi làm thôn trưởng trong sơn cốc hẻo lánh!
Đậu Đức lập tức sửng sốt, làm thôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970991/chuong-733.html