Tần Mục cũng nói lời khích lệ người trẻ tuổi, đồng thời cũng giải khốn cảnh của mình, hắn thành công kích thích tính háo thắng của người trẻ tuổi, đồng thời hứa hẹn nếu sang tháng bảy năm sau mọi người nghiên cứu ra giang tấn nhiễn kiện thì sẽ tự bỏ vốn, thỉnh mọi người tới Mộng Ngải Thiên Đường tiêu phí một phen. (DG: "Giang tấn nhiễn kiện" là cái gì thì mình cũng không rõ lắm ^.^)
Đồng thời Tần Mục tỏ vẻ phòng hậu cần đưa phúc lợi tới chính mình cùng Hạ Uyển Nhi sẽ không động, để ở chỗ này, khoa trưởng cùng khoa viên phải cùng đãi ngộ. Điểm này làm mấy chàng trai đỏ mắt lên. Phúc lợi không phải phần thưởng, chính là phòng hậu cần ném miệt thị trần trụi, mọi người cả ngày sẽ nhìn thứ này, trong nội tâm càng nghẹn một bụng tức giận.
Tần Mục sau khi ủng hộ sĩ khí xong, lúc gần đi nói với Vương Hiểu Nhạc:
- Hiểu Nhạc, đi theo tôi một chút.
Hắn không có bày ra cái giá đỡ gì, tuổi của hắn không lớn bọn họ bao nhiêu, thông qua lần nói chuyện này thì hắn cũng đi vào suy nghĩ của bọn họ rồi. Vương Hiểu Nhạc đỏ mặt đi sau lưng Tần Mục, không vượt qua trước mặt.
Tần Mục phát giác động tác của Vương Hiểu Nhạc cũng lơ đễnh, nếu cả ngày quy củ ngồi trong phòng làm việc, phương diện điện tử không có tiến bộ quá lớn. Đợi đến lúc hai người đi vào văn phòng thì Tần Mục tự mình rót trà cho Vương Hiểu Nhạc, làm cho Vương Hiểu Nhạc thụ sủng nhược khinh nói cảm tạ.
- Đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970975/chuong-740.html