Dùng ánh mắt Tần Mục thì bức họa này tuy không tệ, nhưng lại không có hấp dẫn gì, những người họa sĩ ngược xuôi bên ngoài vất vả muốn bán tranh giá cao nhưng chẳng được. Phụ nữ mang đầy trang sức kia chỉ vẽ một bức họa nhưng thiếu đi cảm giác thanh tú và mỹ cả. Một ngàn đồng quá đề cao nàng rồi, nó chẳng có giá trị gì cả.
- Hai ngàn!
Dương Ngọc Hải kêu giá đầu tiên, tiếp tục nhìn qua Tần Mục.
Tần Mục không có nhìn theo, tiếp tục bảo trì bộ dáng không liên quan tới mình.
- Năm ngàn!
Một nam tử trung niên béo khi Dương Ngọc Hải vừa dứt lời thì ra giá.
- Sáu ngàn!
Dương Ngọc Hải nói một câu. Tần Mục rất muốn hỏi hắn là tiền quá dễ kiếm nên ra giá quá gấp sao?
Không đợi Tần Mục kêu giá, mập mạp kia lị ra giá một vạn. Dương Ngọc Hải thấy Tần Mục không có ra tay, cũng không có ý kêu giá làm gì, nhìn qua Tần Mục bày ra thủ thế kinh bỉ, quay đầu cười đùa với nữ nhân bên cạnh.
Bức tranh bị tên mập này ra giá một vạn mua xuống, khiến cho mọi người vỗ tay. Mập mạp sau khi cầm tranh thì từ trong lòng ngực móc ra tấm danh thiếp, đi tới bên cạnh bàn Phương lão bản thấp giọng nói vài lời. Phương lão bản gật gật đầu, mập mạp kia quay lại bàn của mình, xem ra đã đáp quan hệ rồi.
- Vật phẩm bán đấu giá thứ hai, hồ lô tam xuyên của triều đại nhà Thanh, do công ty Thái Đạt Phùng lão bản cung cấp.
La Đạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970968/chuong-746.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.