Tần Mục thở dài, vươn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, giọng nói ngưng trọng:
- Tại sao em lại tự làm khổ mình như vậy, những ngày qua chắc chắn chịu không ít áp lực đúng không. Cũng tại anh thiếu quan tâm đến em.
Cầu Tiểu Thiền ra sức lắc đầu, thấp giọng nói:
- Là tự em chọn con đường này, em không hề hối hận.
Nói xong, nàng lau nước mắt, le lưỡi với Tần Mục nói:
- Em biết khi đó gánh nặng của anh cũng rất lớn. Em nghĩ, nếu lúc đó đi làm phiền anh, không chừng anh sẽ quăng em đi, để mặc em giao thiệp với đám người nước ngoài đó.
Trong lòng Tần Mục đau nhói, có thể nói trong số mấy hồng nhan tri kỷ, Cầu Tiểu Thiền là người thùy mị dịu dàng nhất, nói chuyện làm việc hợp với tâm ý của hắn nhất. Nàng vừa nói những lời này, Tần Mục đã vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Cầu Tiểu Thiền, ôn nhu nói:
- Bây giờ em không sợ sao?
Cầu Tiểu Thiền hừ một tiếng, cúi đầu, nhẹ giọng nói:
- Sợ, rất sợ. Lúc ấy khi có người theo đuổi em, em thật sự rất sợ, sợ em không chịu được cô đơn, sẽ đồng ý người ta. Sau đó khi nói chuyện với Lưu cục trưởng, khi đó em mới biết được, trên người em đã dán ký hiệu của anh, suốt đời này không thể nào xóa được.
Những lời này không u oán, mà có mấy phần vui mừng, lại có mấy phần không muốn xa rời, mấy phần kiên định. Tần Mục khẽ mỉm cười, lấy tay vuốt chóp mũi bướng bỉnh của Cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970957/chuong-754.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.