Tần Mục đột nhiên mỉm cười, vỗ đầu Hạ Uyển Nhi, nói:
- Tôi không hư hỏng như cô nghĩ đâu, chúng tôi chẳng qua chỉ là đồng hương mà thôi.
Hạ Uyển Nhi thấy Tần Mục không nói thêm gì nữa, biết kiểu nói bóng nói gió của mình đã bị Tần Mục nhìn thấu. Nàng rầu rĩ ngồi qua một bên, cắn một miếng phối dê.
Tần Mục muốn biến Hạ Uyển Nhi thành cây thương của mình, đây là chuyện không thể làm gì, nhưng nhìn thấy bộ dạng nhíu mày của Hạ Uyển Nhi giống như muội muội kiếp trước của mình, trong lòng lại cảm thấy chua xót. Hắn châm một điếu thuốc, nheo mắt, thấp giọng nói:
- Tôi nhớ khi cô mở công ty, tôi đã từng hỏi cô ba vấn đề, câu trả lời của cô khiến tôi rất không hài lòng. Hiện tại tôi đồng dạng hỏi cô ba vấn đề, nếu như cô trả lời được, tôi có thể đề nghị Hạ Bộ trưởng cho cô xuống cơ sở, không ở kinh thành nữa.
- Xuống cơ sở?
Ánh mắt Hạ Uyển Nhi nhất thời rực sáng:
- Vậy cũng tốt, chí ít không cần cả ngày nghe cha tôi càm ràm. Tần ca, anh hỏi đi.
Tần Mục cười khổ, nha đầu này, thay đổi nhanh thật, mới vừa rồi còn là Tần khoa trưởng, nháy mắt đã thành Tần ca rồi. Hắn mỉm cười, đang định nói ra vấn đề của mình, Quý Chí Cương đã cầm điện thoại bước ra ngoài, sắc mặt xanh mét.
Tần Mục khoát khoát tay, giọng nói trầm thấp nói:
- Vấn đề này không vội hỏi, cô cứ ở đây chịu đựng thêm một thời gian ngắn đi.
Hắn đứng lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970938/chuong-764-765.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.