Mấy người nói một lát và nghe Hàn Tuyết Lăng bắt đầu nói mớ, ục ục thì thầm không rõ ràng lắm, Tần Mục ôm eo Hàn Tuyết Lăng đặt lên ghế sa ***, đưa đến phòng ngủ. Hàn Tuyết Lăng rất nhẹ, hoàn toàn không giống như người rèn luyện thường xuyên, Tần Mục cười lên, đắp kín chăn cho nàng, liền đi trở lại phòng khách, âm thanh phóng đại lên, lại đang lặng lẽ suy nghĩ.
Lễ mừng năm mới nên đi làm chút quan hệ. Tần Mục thở dài, con đường này dù có lão gia tử hộ tống, Tần Mục đi lên nhanh hơn so với người khác, nhưng nếu không chạy nhanh đưa mình lên cao, lão gia tử là rất khó duy trì thêm vài năm nữa. Về phần Cao Phái, nhiều năm như vậy mới đi lên được chức bí thư thị ủy thành phố Khai Phát, lại còn mượn lão gia tử cùng Tần Mục ủng hộ, hắn nhiều lắm chỉ có thể là cán bộ thời kỳ quá độ.
Nghĩ tới đây dáng vẻ Tần Mục run sợ cả kinh. Bằng tâm tính lão gia tử đã nhìn không tốt Cao Phái, vậy hắn tất nhiên là có ý định của mình, tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn Tần hệ sụp đổ như vậy, nếu như không có Tần Mục xuất hiện, lão gia tử thủ đoạn ở nơi nào, hắn bồi dưỡng ai làm người nối nghiệp? Tần Mục đột nhiên sinh ra cảm giác áp bách, quân cờ trong tay lão gia tử quá nhiều, hắn cũng là một trong đó, nếu như hắn không nhìn thẳng vào mình, vậy hắn cũng sẽ bị vứt bỏ vô tình giống như là Cao Phái.
Một tia mồ hôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970932/chuong-769.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.