Tần Mục gật gật đầu, nói ra:
- Làm rất tốt.
Quý Chí Cương cũng cười, có chút xấu hổ nói ra:
- Tần khoa trưởng, vợ tôi cũng muốn quyên một ít, dùng danh nghĩa vợ chồng chúng tôi.
Tần Mục nghe có chút sững sờ, Quý Chí Cương chơi cái gì vậy? Hắn ân một tiếng, không có phát biểu đánh giá.
- Tần khoa trưởng, chúng ta tới kinh thành gây dựng sự nghiệp, đầu tiên cần làm là dựa thế. Có tiền thì lưng của tôi cũng cứng hơn, chơi đấu tiền với người khác cũng tốt hơn. Kinh thành bên này tôi không có quá nhiều quan hệ, nhưng nếu như mượn tên tuổi Vạn Yến, mang tên tuổi của tôi đánh ra, tối thiểu nhất sẽ khiến người khác biết rõ tiểu tử này có nhiều tiền, có hạng mục thì ném cho hắn, tối thiểu nhất không cần lo lắng biến thành kẻ vô danh. Tần khoa trưởng, anh nói có đúng hay không?
Tần Mục nhất thời vui cười, cười mắng:
- Vậy anh kiềm chế một chút, nếu không đủ thì cầm chỗ tôi, đừng quá tính toán như đàn bà.
Hai người hữu nghị càng gần, Quý Chí Cương cười trong chốc lát, thấp giọng nói ra:
- Tần khoa trưởng, tôi nghe được tiếng gió, tiểu tử Dương Ngọc Hải kia hình như sau khi quay về sống không yên, đang muốn ra tay với anh, cẩn thận đấy.
Trong nội tâm Tần Mục trầm xuống, cười nói:
- Về sau gọi là Tần ca đi, đừng Tần khoa trưởng Tần khoa trưởng, quá xa lạ.
Quý Chí Cương đáp ứng, còn nói thêm:
- Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970891/chuong-791.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.