Nhìn thấy Tần Mục cúi đầu, Mạnh Khiết đắc ý nói ra:
- Không cần che dấu, tôi cũng mua phòng ở đây, anh đúng là lớn gan, mang tiểu muội vào nhà.
Những lời này khiến Tần Mục xấu hổ, hắn cười khổ thấp giọng nói:
- Đây là bạn của tôi, cô ấy bây giờ có chuyện phiền toái, muốn tìm tôi giúp đỡ chút, không phải như cô nghĩ đâu.
Mạnh Khiết bĩu môi nói ra:
- Được lắm, có gì cần hỗ trợ, không phải trong tay đang khó khăn nên cần tìm lấy tiền chứ gì, lại lăn cả đêm với anh nữa, cắt, anh cảm thấy rất đắc ý, người ta không chuẩn cầm tiền xong còn chửi anh, mắng ngươi ngốc, vì khoát hoạt một chút của đũng quần mà ném ra một đống tiền.
Những lời này nói phi thường thô tục, sắc mặt Tần Mục lạnh xuống, hừ một tiếng, quay đầu đi không nói gì nữa. Mạnh Khiết lẩm bẩm:
- Dù sao tôi cũng nghĩ như vậy.
Đinh!
Thang máy dừng lại, Mạnh Khiết uốn éo cái mông nhìn qua Tần Mục làm thủ thế, Tần Mục nhìn qua là cùng tầng, quá trùng hợp rồi, nàng kia ở cùng tầng lầu với hắn.
Làm cho Tần Mục càng không thể ngờ chính là Mạnh Khiết ở đối diện phòng hắn. Thời điểm hai người đồng thời mở cửa, Mạnh Khiết giống như cười mà không phải cười nhìn Tần Mục nói ra:
- Buổi tối cẩn thận một chút, đừng có hô lớn, coi chừng tôi cáo trạng với Tiểu Đồng đấy.
Dương Yếp thừa dịp này cuống quít tránh vào nhà Tần Mục, Tần Mục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970875/chuong-804.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.