Tần Mục cười mắng:
- Em có năng lực chút được không, quan hệ này tùy tiện dùng được sao? Đừng nhiều lời, cho anh mấy cái quan hệ hữu dụng chút.
Đậu Đức đáp ứng một tiếng, hắn mang theo khổ sở nói:
- Xong, điện thoại của em còn ở chỗ anh, anh tìm xem bên trong có cái tên Đan Bưu, hắn là công tử kinh thành chuyên làm chuyện này.
Tần Mục ân một tiếng, lại dặn dò Đậu Đức vài câu, lúc này mới cúp điện thoại, nhìn qua Dương Yếp cười lên, đứng lên đi vào phòng ngủ, tìm điện thoại của Đậu Đức và lấy được số Đan Bưu, tiếp tục gọi điện thoại.
Rốt cuộc vẫn có người nghe, Tần Mục vừa gọi đi thì Đan Bưu hỏi:
- Đậu thiếu gia, lần này cần giáo huấn ai? Nhưng mà nói trước, lần trước giúp anh có hai người bị bắt, trực tiếp đưa đi phán ba năm, tổn thất này anh cần bồi thường cho tôi đấy.
Tần Mục cười rộ lên, nói ra:
- Đậu thiếu gia đã đi tỉnh ngoài, chuyện này có thể xử lý sau.
Đan Bưu ồ một tiếng, đầy kinh ngạc, nhưng hắn nhanh chóng bình phục lại, cười nói:
- Nghe âm thanh không quá quen thuộc, nhưng mà có thể có điện thoại của Đậu thiểu thì chắc là người tài ba. Tiên sinh, có chuyện gì cần tôi hỗ trợ không?
Tần Mục cười lên ha hả, nói ra:
- Đều nói anh là người tài ba, tôi có một chuyện, có nghĩ tiếp hay không?
Đan Bưu chuyên làm chuyện này, nghe vậy tự nhiên đáp ứng rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970871/chuong-806.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.