Tần Mục bất đắc dĩ nở nụ cười khổ, loại chuyện này hắn không cách nào cải biến, trên có chính sách, dưới có đối sách. Hắn chỉ cần cố gắng giữ mình trong sạch là được.
Khách sạn này lầu ba có tiếng ca, bên trong đều là người trẻ tuổi. Tần Mục đi ngang qua nhìn vào, chỉ cảm thấy toàn là đám ẻo lả, trực tiếp nhíu mày đi tiếp.
Tên cục trưởng họ Cát, Tần Mục gặp mặt hắn xong trước nói vài lời cửu ngưỡng đại danh, bởi vì không cùng hệ thống nên không có khách sáo một phen, sau đó hai bên ngồi xuống. Lão Mã sau đó đi theo hắn thì phía sau hắn là ba nữ nhân trẻ tuôi xinh xắn, tuy trang phục phục vụ chính quy, nhưng nhìn qua là hiểu.
Cát cục trưởng vừa thấy thì lập tức cười ha ha nói:
- Tần khoa trưởng, đúng là quý khách, bạn của anh phi thường hiểu buôn bán, tầm mắt cũng không tệ, ai nha, người tốt như vậy tôi nhìn rất thuận mắt.
Tần Mục cười nói:
- Anh ta bình thường làm việc thì yên tâm, Cát cục trưởng, anh khen anh ta như vậy thì anh ta nở mũi đấy.
Cát cục trưởng khoát khoát tay nói ra:
- Tần khoa trưởng tuổi trẻ tài cao, trong kinh thành chúng ta ai không biết, anh ta có thể đi theo anh chính là phúc khí của anh ta rồi, anh đừng nói, tôi thậm chí muốn từ chức cục trưởng này xuống làm buôn bán đấy.
Nghe được lời này Tần Mục đã trao đổi chuyện quy hoạch với Cát cục trưởng, Cát cục trưởng cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970861/chuong-809.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.