Hai người cười lên ha hả, Tần Mục sau đó hứa hẹn Lý Trung Nguyên bên này cảm xúc nên trấn an, làm cho Quý Thu dựa theo kế hoạch của hắn mà tiến hành. Quý Thu ngây ngốc trong tỉnh ủy vài năm, kiến thức cùng thủ đoạn càng lợi hại.
Sau đó Quý Thu lại nói cho Tần Mục một tin tức, chợ phiên kia hiện tại đã đả thông với nước Nga rồi, sinh ý phi thường nóng nảy, tên chủ tịch thành phố Hạ Bá muốn nhúng tay vào. Bởi vì bên kia có vài dặm giao hội với nước Nga, cho nên bọn họ đỏ mắt vì thu thuế, Quý Thu đi qua một tháng xem xét một chút, Quý Thu vẫn đè xuống. Hiện ở bên kia đang có xu thế náo lên tỉnh, bởi vì chợ phiên là thủ bút của Tần Mục, cho nên Quý Thu vừa vặn thừa dịp này lãnh giáo nên xử lý chuyện này thế nào.
Hắn vừa hỏi thì Tần Mục xác nhận, Lý Trung Nguyên chạy tới đây chỉ sợ là Quý Thu mở một con mắt nhắm một con mắt mặc kệ, vừa vặn dùng chuyện này thảo luận với Tần Mục. Quý Thu vừa tới Đằng Long, công việc còn chưa yên, còn náo lên tới tỉnh là không tốt, nếu để cho Quý Thu điện thoại tới thì chỉ sợ hắn sẽ mất mặt. Tần Mục cười lên, nói ra:
- Chính mình phát tài, người bên ngoài nhìn đỏ mắt muốn chia chén canh húp cũng là đương nhiên. Nhưng mà bọn họ không thể ngồi không ăn canh, bọn họ thế nào cũng phải mang củi lửa đúng không?
Quý Thu nhai nuốt lời của Tần Mục,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970850/chuong-815.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.