Hàn Tuyết Lăng bĩu môi nói ra:
- Hừ, có phải bị đả kích hay không thì trong lòng của anh biết rõ. Lúc ấy thời điểm nói chúng ta kết hôn, em đã nghĩ đời này lăn lộn trong quân đội là được, không phải chỉ là giấy chứng nhận sao, sau khi lĩnh về xem như hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng mà thật không ngờ anh vì chuyện của em lại chạy qua bên Nam Phi.
Tần Mục cười nói:
- Đúng vậy, lúc ấy anh cũng uống nhầm thuốc, làm gì phải chạy qua bên đó, hiện tại nhớ tới là hối hận.
Con mắt Hàn Tuyết Lăng híp lại thành khe hẹp, kéo tai Tần Mục nói ra:
- Tốt lắm, nói thật rồi, chính anh lừa gạt tình cảm của em, có phải hay không? Tiểu tử anh rất có tâm cơ, biết rõ em sẽ cảm động, ngy cả mạng cũng bị mê hoặc đúng không?
Trong miệng nói thì hung ác, động tác thì rất ôn nhu, chỉ kéo một cái chứ không động.
Tần Mục nhân thể nghiêng người, áp Hàn Tuyết Lăng xuống dưới sa ***, tư thế hai người rất kích tình.
- Anh là bại hoại, trong đầu nghĩ chuyện không tốt, đúng hay không?
Hàn Tuyết Lăng cắn môi dưới, ánh mắt lóe sáng nhìn qua Tần Mục, nhìn gương mặt của hắn, chậm rãi nhắm mắt lại, thở dài nói:
- Ai, cam chịu số phận đi, ai bảo em thật sự coi trọng tiểu tử uát ức anh chứ, em thật buồn bực, trong quân đội nhiều gia hỏa như thế, làm sao lại tiện nghi cho tên sắc lang như anh chứ?
Lời nỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970844/chuong-821.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.