Hàn lão gia tử gõ bát cơm mắng:
- Lão Tần vương bát đản cũng không biết quản anh sao, coi trời bằng vung có phải hay không?
Tần Mục cúi đầu, bộ dáng nhận sai, Hàn Tuyết Lăng ở bên cạnh cười cười. Vợ chồng Hàn Đại Bình thì hiểu ý cười lên, con rể này bọn họ càng thỏa mãn.
Hàn lão gia tử mắng Tần lão gia tử còn không cam lòng, vỗ bàn chỉ vào mặt Hàn Đại Bình mắng chửi:
- Còn con nữa, lớn tuổi như vậy còn không biết nắm bắt cơ hội? Còn là tư lệnh trọng địa kinh thành đấy, nếu đặt ở thời điểm kháng chiến là tội làm lỡ quân cơ, là phải xử bắn! Làm sao lại rút hai tên doanh trưởng và một tên tham mưu đi, ba người bọn họ mang nhiều thứ như thế thì mặt mũi quân đội còn đâu?
Hàn Đại Bình lập tức mặt khổ, hắn là tư lệnh trọng địa kinh thành và vùng lân cận, trước mặt Hàn lão gia tử còn phải nhận giáo huấn.
- Lão Dương đúng là vương bát đản, trông coi hai quân đội còn không hài lòng, lại còn nhét người vào chỗ tôi và lão Tần bên kia, lão tử đã sớm nhìn hắn không thuận mắt. Đi, trở về đưa một phần danh sách cho tôi, tôi cũng không tin không triệt được ba gia hỏa kia!
Lão gia tử uống một chén rượu, hùng hùng hổ hổ.
Hàn Đại Bình cười khổ nói:
- Cha, con không thể hạ tử thử, nếu không người bên kia cũng bị gạt bỏ.
Phi!
Hàn lão gia tử phun một ngụm, lại bỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970819/chuong-832.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.