Tần Mục cười nói:
- Được, có tiền đồ, không sợ người lạ.
Lúc này lão Mã đã lấy lại tinh thần, khống chế được kích động trong lòng, cười nói với Tần Mục:
- Tôi và mẹ nó suy nghĩ mãi, cuối cùng một năm trước đã đưa nó về. Kinh thành của chúng ta cái gì cũng tốt, chỉ có những thứ học được quá ít, học ở đây quay về thi, đến lúc đó thi không được bao nhiêu điểm.
Tần Mục ừ, nói:
- Đúng vậy, đây chính là ưu việt của thành phố trực thuộc trung ương. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không nhất định phải thi lên đại học mới tốt, có năng lực mới là tốt nhất, giống như lão Mã anh.
Lão Mã vội vàng khoát tay, nói không dám nhận đánh giá này. Tần Mục ngồi thêm một lát rồi trở về nhà.
Một ngày mệt mỏi nữa lại trôi qua, cửa phòng Tần Mục chợt vang lên tiếng gõ cửa, là Dương Diệp thấy thời gian không sai biệt lắm, tới gọi Tần Mục đi ăn cơm. Tần Mục theo thói quen đến phòng ăn nhà Dương Diệp ngồi xuống, chờ Dương Diệp mang thức ăn lên.
- Hôm nay là ngày cuối cùng tôi nấu cơm cho anh, sau này anh tự đặt cơm ngoài quán đi.
Bữa ăn tối rất phong phú, sáu món ăn một chén canh, có chút xa xỉ. Dương Diệp bưng bát súp lên, gương mặt ửng đỏ, khẽ thở dài một tiếng, nói với Tần Mục.
- Chuẩn bị công tác sao?
Trong lòng Tần Mục biết rõ chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn ra vẻ không biết gì.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970807/chuong-839.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.