Hai mươi đồng, vào năm 97 làm gì có nơi nào làm đắt như vậy? Nghe giọng nói của tiểu cô nương, rất giống nơi giao nhau giữa Ký Bắc và Sơn Nam.
Cao Khiết đưa giấy căn cước cho Tần Mục, Tần Mục cầm lấy nhìn, tấm ảnh chân dung đen trắng trên giấy căn cước nhìn còn non nớt hơn tiểu cô nương trước mặt. Chỉ thấy trên đó viết tiểu cô nương tên là Đan Lan, vừa qua tuổi mười tám không bao lâu.
- Năm nay cô mới mười sáu sao.
Tần Mục trả giấy căn cước lại cho Đan Lan, trong nháy mắt nàng nhận lấy liền trầm giọng hỏi.
Tiểu cô nương run tay, vội vàng nói:
- Không có, tôi thật sự mười tám rồi, cũng học được không ít tay nghề của chị dâu, may vá cũng có thể làm.
Cao Khiết ở bên cạnh định phụ họa theo, liền bị Tần Mục trừng mắt cảnh cáo, liền cụp đầu nhanh chóng đi qua một bên. Tần Mục trầm ngâm trong chốc lát, nói:
- Hai phòng ba trăm mét, sáng sớm và buổi tối hàng ngày đều phải lau dọn, chịu trách nhiệm cơm trưa và cơm tối, có làm được không?
Vốn tiểu cô nương nghe Tần Mục hỏi nghiêm nghị như vậy, vốn tưởng rằng Tần Mục không có ý định thuê nàng, đôi mắt đã ngân ngấn nước, nhưng không ngờ Tần Mục lại làm điều ngược lại, điều này làm cho tiểu cô nương mừng rỡ như điên, ý vị gật đầu.
- Cao Khiết, tới đây.
Tần Mục ngoắt ngoắt tay. Cao Khiết tiu nghỉu đi đến, làm nũng nói với Tần Mục:
- Bát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970799/chuong-841.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.