Nhưng sau khi mưa gió, nữ nhân luôn có mấy ngày không được tự nhiên, cả người như lơ lửng, thân hình chênh vênh lại ngồi xuống, giống như thuận thế té vào lòng Tần Mục.
Tần Mục nhất thời cười ra tiếng, trong tiếng cười mang theo vài phần hài hước, sắc mặt Vân Băng nhất thời nặng trĩu, nghiêng đầu chân thành nói với Tần Mục:
- Tần Mục, đừng tưởng rằng anh có được thân thể của em, là có thể biến em thành vật phẩm sở hữu của anh. Tất cả mọi chuyện chỉ là một sai lầm, chúng ta chẳng qua vào lúc trời tối, không kìm lòng được mà thôi.
Tần Mục nghe vậy, sắc mặt vậy trở nên nghiêm túc, đỡ lấy người Vân Băng, chăm chú nhìn nàng, nói:
- Em là một thân thể độc lập, cho tới bây giờ anh cũng không nghĩ tới giữa chúng ta sẽ phát sinh quan hệ như vậy, nếu như em cảm thấy anh là người dựa vào chuyện này để hạn chế em gì đó thì em nhìn lầm anh rồi.
Nói xong câu đó, Tần Mục cảm thấy đau lòng, bất cứ người đàn ông nào cũng có thiện cảm với người con gái dành lần đầu tiên cho mình, cho dù người đàn ông đó có khốn khiếp thế nào đi nữa.
Tần Mục nói rất thật lòng, ánh mắt trong suốt nhìn Vân Băng. Vân Băng nhìn chằm chằm vào hai mắt Tần Mục, thở dài, nói:
- Chuyện đã như vậy, còn có thể làm gì. Kêu anh cưới em, có khuê nữ của tư lệnh quân khu rồi, anh khẳng định không để mắt đến em, nhưng tự quấn lấy anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970790/chuong-846.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.