Tần Mục đã nói đến nước này, Vương Hiểu Nhạc đã biết không có kết quả, trong mắt hiện lên tia oán độc. Tần Mục cười khẽ, thanh niên này còn chưa rèn luyện ra đôi cánh đã muốn bay, thật sự vô cùng khờ đại. Hắn đứng lên, liếc mắt nhìn Vương Hiểu Nhạc thật sâu, nói:
- Một câu khuyên bảo chân thành cuối cùng, khôn vặt không phải là thông minh.
Vương Hiểu Nhạc chật vật rời khỏi nhà Tần Mục, sau đó lão Mã cũng cáo từ rời đi, Tần Mục không lưu hắn. Vân Băng đã tới, lão Mã nếu còn ở lại có chút kỳ lạ, duy nhất làm cho Tần Mục cảm thấy bất đắc dĩ chính là Đan Lan quyết tâm ngồi với hắn, chết sống không chịu quay về phòng ngủ, điều này làm cho Tần Mục vô cùng đau đầu.
- Đan Lan, tối nay cô qua bên đối diện ngủ đi, tôi có chút việc cần bàn với Vân lão bản.
Cuối cùng Tần Mục nói ra những lời này, cảm thấy vô cùng khó chịu. Không ngờ người giúp việc trong nhà lại có ngày bò lên đè trên đầu hắn sao?
Đan Lan a một tiếng, nhìn Tần Mục, lại nhìn Vân Băng, trên gương mặt đen sẫm hiện lên tia dị sắc, luống cuống tay chân đứng lên đi ra ngoài. Khi mở cửa lại bị đụng đầu, khiến Tần Mục cùng Vân Băng đều bật cười.
- Sao hôm nay lại đến, có chuyện gì sao?
Đợi khi trong phòng chỉ còn lại hai người, Tần Mục hỏi thăm. Chuyện của hắn cùng Vân Băng đã bị Vân Thiên Nhạc hay biết, lúc này Vân Băng hẳn nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970757/chuong-864.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.