Nhưng Tần Mục cũng hiểu được, chiêu thức ấy của lão gia tử mặc dù nói không phải thí xe giữ tướng, nhưng có thể xưng là bí mật. Phân bố quyền lực phe phái vẫn hợp lý như trước, mặc dù không có chức vị phó chủ tịch quân ủy, nhưng uy danh lão gia tử vẫn còn, trong cuộc sống sau này của ông, nếu không xảy ra chuyện tổn thương gân cốt, lực ảnh hưởng của ông vẫn phi thường hữu hiệu. Nhưng vị trí của Cao Phái sẽ làm Tần Mục càng thêm an ổn, chỉ cần không làm ra sai lầm lớn, sớm hay muộn là sẽ điều xuống địa phương.
Loại cảm giác được bảo hộ làm lòng Tần Mục thật ấm áp, đồng thời cũng cảm thấy kinh hãi. Nếu chỉ dựa vào lực lượng của lão gia tử, đợi sau khi lão gia tử trăm tuổi, chỉ sợ hắn sẽ biến thành mục tiêu công kích. Lão gia tử chỉ sợ nhìn thấy rõ điểm này, mới tự lui ra, để cho tâm tư của thủ trưởng số một không còn đặt ở trên thân đời sau của Tần hệ, ít nhất là thiếu đi cảnh giác.
Gừng càng già càng cay. Tần Mục biết mình nhìn ra điểm này còn chưa đủ toàn diện, nhưng chỉ điểm này đủ làm cả người hắn run rẩy, lão gia tử luôn chiếm vị trí phó chủ tịch quân ủy không buông, không phải vì ông lưu luyến quyền thế, mà là muốn dùng vị trí kia làm giao dịch mà thôi.
Sau khi Cao Phái đi nhậm chức, thành phố địa cấp phát đạt quan trọng nhất Bắc Liêu lại nắm trong tay Quý Thu, việc này nói rõ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970735/chuong-873.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.