Vân Băng vùi đầu vào lòng hắn, ấp úng hỏi:
- Đây đều do anh kế hoạch sẵn đi? Nhưng lần này đi ra ngoài, chỉ sợ anh không lấy được vị trí trọng yếu, nhiều lắm là một nha môn nước trong.
Tần Mục cười hắc hắc:
- Nha môn nước trong cũng tốt, bình thường đều là làm hiện thực.
Vân Băng véo hắn, gắt giọng:
- Anh nha, nói chuyện không chút đứng đắn, nha môn nước trong tuy làm hiện thực, nhưng bị gông cùm xiềng xích là nhiều nhất. Anh đó, thật không biết anh khờ thật hay là giả ngốc.
Tần Mục cười ha hả, trong thanh âm mang theo vài phần hài hước:
- Muốn đem anh đặt vào nha môn nước trong phụng dưỡng người già, ý nghĩ này nên bỏ qua đi. Tiểu Băng, em không phải vừa mới hỏi anh, không biết anh dựa vào cái gì mà có tin tưởng lớn như thế, đem báo cáo đưa lên sao?
Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó dùng ngữ khí dị thường trấn định nói:
- Gió lốc tài chính chỉ sợ lập tức cần tiến đến. Bản thân anh hi vọng việc xử phạt anh cần nhanh chóng đưa xuống mới tốt, bằng không đợi đến khi tài chính gió lốc đi tới, còn muốn chạy cũng khó khăn.
Tối hôm sau, Cao Phái từ Bắc Liêu trở về, hắn để tài xế lái xe trực tiếp về nhà, hơn nữa không dùng tòa giá đặc biệt của hắn, chuyện này càng bí mật càng tốt.
Tần gia đại viện vẫn xanh mướt mắt, tuy rằng tạm thời lão gia tử không còn ở lại nơi đây,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970721/chuong-882.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.