Lưu Đại Hữu cũng xấu hổ dụi tắt tàn thuốc, bàn tay vuốt vuốt lên mái tóc ngắn ngủn.
- Đối với sự ủng hộ của cục tài chính, chúng ta cần phải cảm tạ. Phương phó khu trưởng, tôi xem thế này, có thời gian mời bên tài chính ra ngồi một chút, người ta cho chúng ta phương tiện, chúng ta phải tri ân đồ báo.
Tần Mục cười a a nói, quan sát biểu tình của Phương Thiên Nhu.
Phương Thiên Nhu gật gật đầu, cúi đầu ghi chép vào trong vở. Tần Mục âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thoạt nhìn Phương Thiên Nhu vẫn hiểu được đạo lý quan trường, nếu tính tình bướng bỉnh của nàng nổi lên, sẽ biểu thị cự tuyệt ngay trong buổi họp, vậy mặt mũi Tần Mục sẽ phi thường khó xem.
Có tiền, ý tưởng của Tần Mục liền nhiều hơn.
Tiền riêng của hắn có hàng đống đô la không đếm hết, lại không thể lấy ra ném vào công việc nơi đây, làm vậy thật sự là không được, chỉ phải đi theo lối quan trường. Hắn nghĩ một chút, yêu cầu Tần Nguyệt Sơn lập tức đem chuyện xây dựng sân khấu triển lãm thời trang đẩy mạnh, phải dùng tốc độ nhanh nhất đem sự tình giải quyết trong thời gian nửa tháng.
Tần Nguyệt Sơn ngượng ngùng thấp giọng nói sự khó khăn mình gặp phải khi làm nhiệm vụ. Tần Mục vung tay, khí phách nói:
- Những việc khác không cần mọi người quan tâm, chỉ cần làm tốt một bước này, các vị chính là đại công thần của khu Phổ Thượng, tôi sẽ ghi công cho mọi người.
Có tiền, liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970641/chuong-921.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.