- Tôi cảm thấy, cô ta là một nhân tài, nếu quả thật có thể đến Trung Quốc chúng ta, như vậy vốn kiến thức sẵn có của cô ta, rất cần thiết cho chúng ta xây dựng mạng lưới điện tử tin tức của quốc gia. Hiện tại tôi giao cô ta ra, cũng không phải hoàn toàn cam tâm tình nguyện, nhưng có câu nói này của ngài, nếu tôi không nói ra, sợ rằng vị gia tử trong nhà kia thật sự sẽ đánh đòn.
Những lời này mang ẩn ý sâu xa, sau lưng Tần Mục thoáng chảy mồ hôi. Thật ra nói chuyện với lãnh đạo, cần phải thuận theo tính tình, nếu lãnh đạo thích người phía dưới a dua xu nịnh, vậy nói chuyện sẽ phải mang theo mấy phần nịnh hót, nếu lãnh đạo thích thuộc hạ nói thật, vậy thì phải biểu hiện tư thái bất khuất. Mặc dù Tần Mục chưa gặp phải mấy vị lãnh đạo thích nghe nói thật, nhưng Phương Tù quả thật là một trong số đó. Đặc điểm nổi bật của quân nhân chính là không thích vòng vo đùa bỡn, đơn giản mới là phong cách bọn họ thích nhất, đặc biệt là những nhân vật thế hệ trước. Nghĩ tới đây, suy nghĩ của Tần Mục lại nhớ tới đại hội toàn quốc lần nào đó, hậu bối của một vị lãnh đạo đã trực tiếp khai pháo trong đại hội, lá gan và quả quyết của Tần Mục còn kém rất nhiều so với người đó.
- Tiểu tử nói chuyện thẳng thẳn lắm.
Phương Tù gật đầu, trong mắt có thêm vài phần thưởng thức, nói:
- Chỗ Phổ Thượng này, tôi tặng cho cậu, bằng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970635/chuong-926.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.