Hai người lại vui vẻ hàn huyên, sau đó khi trời đã tối đen như mực, cảm giác hai bên đầu điện thoại chỉ nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của nhau, giống như truyền đến bí mật trong lòng. Cú điện thoại của Tần Mục khiến Hà Tinh rất mừng rỡ, nhưng ngoài mừng rỡ, nàng cũng không dám tưởng tượng ra tương lai của cả hai.
- Tần Mục, em nhớ anh lắm.
Hà Tinh nhăn mũi, giọng nói mềm mại như hồ nước mùa thu.
Tần Mục trầm mặc, hắn không thể cho Hà Tinh hứa hẹn, đồng dạng, hắn cũng hiểu suy nghĩ của Hà Tinh, đến hiện tại nàng vẫn chưa có đối tượng, nhân tố Tần Mục không thể không nói chiếm một khâu vô cùng trọng yếu. Hắn thấp giọng ho khan một tiếng, ôn nhu nói:
- Ở bên đó nhớ chăm sóc cho mình, đừng quá liều mạng.
Hà Tinh mềm nhũn ừ một tiếng, hai người tiếp tục rơi vào trầm mặc. Cho đến khi cúp điện thoại, cũng chưa nói thêm câu nào.
Ngày thứ hai, trong thành phố cử hành đại hội động viên cán bộ từ xử cấp trở lên. Thành phố Châu Quảng có thể nói là nơi mượn làn gió mát lớn nhất nhân dịp Hồng Kông trở về, dù sao nó cũng chỉ cách Hồng Kông một con sông. Trong đại hội, Phương Chấn Bang đưa ra khẩu hiệu "Để Châu Quảng có thể trở thành thành phố có nền kinh tế sánh ngang với Hồng Kông trong vòng mười đến hai mươi năm sau". Khẩu hiệu này rất táo bạo, nói rõ Phương Chấn Bang hùng tâm bừng bừng. Tần Mục tham gia hội nghị, cũng chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970588/chuong-946.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.