Chuyện đã đến mức này, Tần Mục cũng chỉ lựa chọn tiếp nhận. Hắn đến đây hoàn toàn là cơ duyên xảo hợp, nhưng thiếu chút nữa góp mạng vào, hắn tự nhiên không muốn cứ như thế rời đi. Nhưng mà thái độ của Phó Ngọc Bình và Chu quân trưởng tỏ vẻ hiện ra trước mặt, làm quan vẫn phải trôi theo dòng nước.
Đợi đến lúc Phó Ngọc Bình đi rồi, Tần Mục càng nghĩ càng cảm thấy Phó Ngọc Bình lợi nhuận đầy bồn đầy bát, trong nội tâm cũng có chút không thoải mái, nghĩ lại lại mang theo vài phần hương vị. Phó Ngọc Bình dùng Chu quân trưởng đánh bài áp bách, hắn cũng chỉ có thể tránh nặng tìm nhẹ.
Trong lòng của hắn vẫn tìm đối sách, thân thể cũng có chút mỏi mệt, trùng hợp lúc này Lưu Đan mang cháo nóng đi vào, vừa thấy Tần Mục trong tay cầm hoa quả, nhất thời cũng có chút nổi giận, cầm hoa quả trong tay Tần Mục ra, ném vào trong thùng rác. Tần Mục sững sờ, nhìn thùng rác như có điều suy nghĩ.
Lưu Đan nói:
- Những cái trai này có nhiều đường, không được ăn, ngươi không muốn vỡ dạ dày đấy chứ?
Nói xong nàng đặt cháo lên bàn, cầm muôi đưa lên, ôn nhu nói:
- Ngoan nghe lời húp cháo, sau đó ngủ một giấc. Thân thể của anh còn yếu, không thể chà đạp như vậy.
Tần Mục dở khóc dở cười phối hợp ôn nhu với Lưu Đan, ngoan ngoãn hé miệng.
Không thể dấu diếm được, Lưu Đan đúc cháo nóng cho Tần Mục, tự giác ăn vào. Tần Mục hiện tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970545/chuong-970.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.