Tần Mục chưa từng gặp mặt hắn, nhưng cái tên Tần Mục ít nhiều cũng đã nổi tiếng ở Châu Quảng, cho nên sau khi Tần Mục tự giới thiệu, Bối Hải Ninh liền bày ra giọng nói hách dịch:
- Tần bí thư, Phổ Thượng khu các vị thật là hăng hái, còn mang theo tác phong hừng hực tới cục tài chính.
Lời này có chút kỳ quái, đây cũng là tỏ vẻ bất mãn. Tần Mục đương nhiên biết nên ứng phó như thế nào, cười nói;
- Bối khoa trưởng, tiểu tử kia đúng là kẻ não rỗng, xin ngài bao dung cho. Chuyện ở Phổ Thượng tương đối phức tạp, tiểu tử kia hấp tấp, làm việc bộp chộp. Sau khi trở về tôi và Trương khu trưởng, Phương phó khu trưởng đã nghiêm khắc phê bình hắn một trận.
Nói xong lời này, Tần Mục lại càng phát giác được cây súng Phương Thiên Nhu này thật sự dùng quá tốt, Tần Mục gì đó, Trương Thúy gì đó, tuyệt đối đều không thể so sánh với cái tên Phương Thiên Nhu.
Bối Hải Ninh ừ một tiếng, phê bình:
- Làm việc phải chú ý phương thức phương pháp, không thể hấp tấp, vội vàng. Nhưng tiểu tử đó cũng rất nhiệt tình, các vị cũng không cần phê bình hắn thái quá, không nên xóa bỏ các đồng chí nhiệt tình công tác.
Tần Mục luôn miệng đồng ý, lại nói mấy câu tự hạ thấp mình..., sau đó thử thăm dò nói:
- Bối khoa trưởng, bên Phổ Thượng hiện tại nghèo muốn đói rồi, đúng là rất khó khăn.
Bối Hải Ninh ồ lên một tiếng, nói:
- Không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970470/chuong-1005.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.