Nhưng đây là đoàn khách khảo sát đầu tiên của Hồng Kông đến Châu Quảng, không chỉ có ý nghĩa kinh tế, mà ý nghĩa chính trị cũng rất lớn. Không quản bọn họ ngụ lại ở đâu, chỉ cần là nhà đầu tư Hồng Kông chủ động biểu thị, danh tiếng của khu trưởng và bí thư đảng ủy nhất định sẽ lan truyền, bất luận tư lịch mỏng cỡ nào, khẳng định sẽ đề thăng. Miếng bánh ngọt chính trị như vậy kêu Tần Mục đi ăn, chỉ cần hắn đồng ý há miệng, rất nhiều người sẽ cầm dao đâm hắn.
Nếu Trương Thúy có thể tiết lộ tin tức này, có lẽ ngày mai chính quyền thành phố sẽ nhận được thông báo phía bên Hồng Kông. Nếu bọn họ lộ ra ý niệm trực tiếp tới Phổ Thượng, vậy Tần Mục phải gánh đỡ trận lôi đình vang trời rồi.
- Hà đại ký giả, nhà đầu tư Hồng Kông có lẽ tổ chức theo toàn thể, Phổ Thượng chúng tôi ít người, sợ chiêu đãi không nổi.
Mặc dù Tần Mục vừa cười vừa nói, nhưng giọng nói vẫn rất ngưng trọng.
Tờ báo của Hà Tinh có không ít tấm màn đen, chuyện bên trong cũng tiếp xúc không ít, nghe Tần Mục nói chuyện có vẻ e sợ, liền khanh khách cười nói:
- Tần bí thư, sóng to gió lớn ngài còn xông qua được, chút chuyện nhỏ này cũng sợ nữa sao?
Lời nói của nàng có chút nghịch ngợm, lại mang theo vài phần u oán, Tần Mục đương nhiên nghe hiểu.
- Châu Quảng là một thành phố xinh đẹp, còn Phổ Thượng chẳng qua chỉ là một đóa hoa nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970459/chuong-1012.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.