Có đôi khi vấn đề mặt mũi so với áo lót còn quan trọng hơn, ngàn vạn không nên nói "Mặt mũi giá trị mấy tiền" như vẻ hận đời, mặt mũi phi thường trọng yếu, nhất là một số thời điểm con người sẽ buông mặt mũi và kiên trì mặt mũi, đây là hai bản chất khác biệt rõ ràng.
Nhíu mày suy tư, Duẫn Song Song lúc này tươi cười trào phúng, đi qua bên cạnh vài bước, nàng ngồi lên giường bệnh, hai mắt nhắm lại, nói:
- Cảm ơn anh tới thăm tôi, tôi hôm nay hơi mệt, sẽ không tiếp khách!
Tần Mục làm như chẳng nghe được lời của nàng nói, hắn lại tháo một cánh hoa và nói:
- Vân Băng là người ở ngoài một mình, chi tiết của cô ấy thế nào tôi không phải rõ ràng, tuy nhiên bất động sản ở Nhật có được bao nhiêu tiền, cô ấy đặt ở nơi đâu thì cô hiểu hơn tôi nhiều, cho nên tôi không cần thiết xem cô tiếp tục dùng danh nghĩa bạn bè xin giúp đỡ với cô ấy nữa.
Nói đến đây Tần Mục bỗng nhiên quay đầu lại, nói ra từng chữ một:
- Nhẫn nại của tôi có hạn!
Duẫn Song Song lông mi run run vài cái, sau đó khóe miệng lại vểnh lên, trong lúc nàng nhếch miệng lên Tần Mục nhìn thấy cười nhạo, tức giận và xót cho thân của mình, xé đi phần dối trá trong giao tiếp, Tần Mục lời này chẳng khác gì cây dao đâm thẳng vào ngực của Duẫn Song Song, tuy Tần Mục không có chỉ thẳng Duẫn Song Song, nhưng mà động thái của nàng hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970228/chuong-1143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.