Tần Mục giọng điệu cởi mở,cho Liêu Thừa Tông cảm giác an tâm, hắn đã sớm niệm A Di Đà Phật tronglòng, cuối cùng loạn bái đã bái ra chân thần, cũng không biết dùng thủđoạn gì lại an bài với phóng viên của ban tổ chức, nếu không phải hắnmang chuyện ngược đãi bệnh nhân nói ra ngoài, thậm chí còn phóng ảnhhưởng tới bệnh viện tâm thần nhỏ nhất.
- Tần chủ nhiệm, bệnh viện đã nói cho tôi biết, tôi đã tạm thời chấm dứt khảo sát, đoán chừng ngày mai sẽ chạy về Quảng Châu.
Liêu Thừa Tông phi thường cẩn thận trả lời.
- A...
Tần Mục trầm ngâm, qua một lát mới lên tiếng:
- Liêu viện trưởng, Quảng Châu chúng ta là cửa ngỏ phía nam của quốcgia, các ngành các nghề đều đại biểu cho diện mạo quốc gia, nhất là ăn,mặc, ở, đi lại, càng phải cực kỳ thận trọng, ông xem, bệnh viện của ôngcó không ít người nằm trên nền gạch cứng, chủ yếu là phương tiện khôngđủ, tư tưởng giáo dục không đủ nha, có bao nhiêu khó khăn có thể hướngcục tài chính thành phố nói rõ, liên quan đến sức khỏe và tinh thần củanhân dân là chuyện lớn, tài chính chỉ là chuyện nhỏ.
Liêu Thừa Tông cân nhắc ý trong lời của Tần Mục, tư tưởng giáo dục không đủ có thể lý giải, nhưng mà phương tiện không đủ còn chủ động hỗ trợliên hệ cục tài chính của thành phố, lời này không nên xuất ra từ miệngmột quan chức của chính phủ, muốn nói bệnh viện dùng tiền, đây chính làtiền giường bệnh, chẳng lẽ nói trong tay Tần Mục chuẩn bị mượn danhnghĩa này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970198/chuong-1162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.