Cho nên Tần Mục sắc bén và Tần Mục kiên nhẫn làm cho Phương Chấn Bang như nhìn thấy ánh sáng trong sương mù, hắn hiểu được Tần Mục chí hướng tuyệt đối không phải bộ dáng Quảng Châu, vì vậy lợi dụng Tần Mục đánh tốt trụ cột với Phương Thiên Nhu, mặc dù sẽ bị Tần Mục đào móc một ít nhân tài, nhưng bằng vào nguyên nhân Phương Thiên Nhu là lão thuộc hạ của Tần Mục, chỉ sợ Tần Mục bao nhiêu cũng niệm tình hương khói, Tần Mục người này thực tế rất bao che khuyết điểm, cho dù hai mươi năm sau trở thành phụ thuộc của Tần Mục, nhưng mà có hại chịu thiệt sẽ là Phương Thiên Nhu.
Đây là ý định của Phương Chấn Bang, trong nội tâm Tần Mục cũng có so đo, tuy hắn không ăn thấu suy nghĩ của lão hồ ly này, nhưng Phương Chấn Bang là người không lợi không dậy sớm, hắn đã sớm nhìn thấu, nếu muốn đạt được trả giá, vậy thì chậm rãi phân tích, luôn có thể tìm ra dấu vết để lại, Phương Chấn Bang an bài khiến Tần Mục đang run, qua ít ngày muốn man những phú thương Indonesia đưa tới Quảng Châu, tới lúc đó tỉnh ủy có thái độ gì, kinh thành có thái độ gì thì không ai biết, nếu để cho Phương Chấn Bang gạt tỉnh ủy để quyết định, vậy thì quá để mắt phách lực của Phương Chấn Bang rồi.
Tần Mục lúc này phát hiện chính mình lâm vào một điểm nhầm lẫn, đánh cờ chính trị chính là phải giao phong trong tối và tìm người nhận tội thay, Tần Mục hắn hiện tại cho dù quyền cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970171/chuong-1179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.